Như chưa từng quen

    Tối nay, trên con đường quen thuộc em vẫn đi từ chỗ làm thêm về, không khí nóng của mùa hè oi bức bủa vây em khiến làn da em nhơm nhớp dính mồ hôi vào áo, cảm giác đó thật khó chịu. Bước từng bước dồn dập để nhanh về phòng trọ vì đã quá muộn vì hôm nay em làm thêm 30 phút. 10 giờ 30 phút, nếu là thời điểm này của năm ngoái thì miệng em đang hút trà sữa chân trâu và tay trái đang đan chặt vào bàn tay mát lạnh đó. Cứ mỗi buổi đi làm về muộn, trên con đường quen thuộc này luôn có anh đi cùng, bảo vệ em, vất vả vì em chỉ vì em lấy lí do em sợ ma, em sợ bị kẻ xấu bắt nạt, anh lo lắng cho em và đi đón em thường xuyên.


      Chia tay anh, rời xa anh là do em lựa chọn, là do em nhẫn tâm với anh nhưng thực ra thì em đang nhẫn tâm với chính trái tim mình, em tự làm bản thân mình tổn thương. Cuộc sống một năm qua không có anh em đã cố gắng như mình đã quên hết về anh, ít nhất em cũng không còn nhớ những kỉ niệm nào giữa anh và em trên con đường này, quán trà sữa mà anh hay mua cho em.
     Nhưng tối hôm nay, bao nhiêu những vui buồn, lúc hạnh phúc, lúc giận hờn mà em đã chôn sâu vào góc nhỏ tối trong tim nhưng nó chợt nổ tung khi em nhìn thấy anh và người ấy, người yêu mới của anh tay trong tay tươi cười bên nhau, nói chuyện với nhau, em không tin vào mắt mình. Em cứ tưởng đó chỉ là ảo giác, em tưởng người đang đi bên anh là em. Khi đi ngang qua sát mặt anh và cô ấy, em mới nhận ra không phải mình đang mơ mà đó là sự thật, rõ ràng là khuôn mặt ấy - khuôn mặt xương gầy của anh đang tươi cười, đôi môi đó chum chum lên khi nói và ánh mắt đó, thật là thân thuộc!!! Nhưng không phải đang cười với em, không phải anh đang nhìn em đắm đuối mà là nhìn cô ấy.
     Những thứ đáng lẽ là của em cơ mà! Sao anh mang trao cho người khác, kể cả trái tim nóng ấm kia của anh giờ cũng không còn là của em nữa, em đã mất tất cả, giờ chỉ còn những kỉ niệm nhạt nhòa trong em thôi chứ chắc anh cũng quên hết rồi.
      Khi chia tay em có nói là chúng ta phải quên nhau đi đâu mà giờ anh quên hết rồi, đi qua em, thấy em nhưng ánh mắt của anh phớt lờ, như chúng ta chưa từng quen biết. Anh còn không coi em như là một người bạn nữa, trái tim và khối óc của anh thật lạnh lùng!


      Cả đêm nay, có lẽ em không ngủ được vì trong tim em và tâm trí của em tràn ngập bóng hình đó, vẻ mặt đó, những lời yêu thương có cánh và cả những nụ hôn ngọt ngào của đêm Valentine.
      Em đang nhớ anh, hình bóng anh và kỉ niệm buồn vui của chúng ta trong 3 năm đó vẫn còn nguyên vẹn trong em, em trân trọng tình yêu đã mất này. Bởi vì em yêu anh - Ngốc ạ! . Em vẫn muốn gọi anh như thế! vì em vẫn còn yêu anh nhưng em không thể bên anh suốt cuộc đời và chăm sóc cho anh được, em cũng không thể sinh cho anh những đứa con bụ bẫm, em cũng không thể thực hiện được tất cả những gì mà em đã từng hứa hẹn với anh.
      Em biết anh là người vô tư và anh cũng chẳng thể biết được những gì gọi là bí mật của em, và em cũng không muốn anh buồn vì điều đó. Ông trời đã không cho em sống với anh đến đầu bạc răng long thì thà em chấp nhận anh được hạnh phúc bên tình yêu mới còn hơn là phải chịu chung cảm giác đau buồn và rầu rĩ của em. Dù yêu anh đến nhường nào nhưng em vẫn thấy quyết định rời xa anh là đúng đắn. Chia tay anh là vì em yêu anh và muốn người em yêu được hạnh phúc! - Ngốc ạ! em vẫn muốn gọi tên anh như thế, bởi vì em yêu anh và muốn người em yêu được hạnh phúc!