"Kẻ giết con, kẻ khiến mẹ không thể đi đứng bình thường cuối cùng cũng phải trả giá. Ông trời quả nhiên vẫn có mắt, kẻ bất lương cuối cùng cũng bị trừng trị rồi". Bà ứa nước mắt trước di ảnh của người con trai xấu số, lệ rơi khiến đôi mắt bà chẳng còn sắc sảo, tinh anh như ngày nào hay hận thù đã khiến màu đôi mắt ấy chỉ còn lại màu xám xịt?
"Giết một mạng người chỉ đi tù như thế thì lời cho ông ta quá".
Ông Quân tay cầm tờ báo, tay cầm điếu thuốc còn chút tàn đỏ, ung dung ngả lưng vào ghế sô pha khẽ lắc lắc cái đầu. Đứa con trai 27 tuổi tài năng đã mất, người vợ thương yêu đôi chân cũng chẳng còn lành lặn, nếu như ông dễ dàng cho qua như thế thì đâu còn là ông - Trần Đình Quân lừng lẫy chốn thương trường.
"Với địa vị của ông Kim, liệu có khi nào ông ta chỉ phải đi tù mấy năm rồi lại được thả ra không"? Giọng bà Yến khàn đặc bởi sự lo lắng và nghi ngờ.
"Bà yên tâm, tôi đã sắp xếp đâu vô đó cả rồi".
Ông Quân vẫn thong thả như nắm chắc trong tay phần thắng, khối não nhiều nếp nhăn của ông chẳng phải là khối não của người bình thường, nó luôn chứa những suy nghĩ và âm mưu mà người khác khó có thể lường được trước để rồi ông luôn khiến người ta phải giật mình và kinh hãi. Đình Huy ngồi tự tại trên chiếc ghế sô pha, đối diện với ba mình.
Trong suốt cuộc hội thoại giữa ông Quân và bà Yến, anh không nói nửa lời. Thỉnh thoảng anh rời mắt khỏi màn hình iPad, ngước lên ban thờ với khói hương nghi ngút che mất di ảnh của người anh trai Đình Duy. Nửa năm trước nước mắt đã cạn cho một cuộc chia ly mang tên là mãi mãi, chỉ để lại nỗi đau hằn sâu trong tâm can của chàng trai 24 còn rạng ngời ánh sáng xuân xanh. Ai cũng nghĩ kẻ vô tư, thoáng đạt như Đình Huy thì sẽ sớm vượt qua tất cả mà có ai ngờ hằng đêm anh vẫn phải vật lộn với khuôn mặt máu me đầy trách móc của Đình Duy trong những giấc mộng dài. Cái chết của người anh trai duy nhất ám ảnh anh từng giờ từng phút, đến mức anh thề rằng sẽ không để kẻ giết Đình Duy được sống yên thân một ngày nào. Bởi thế anh cũng đâu dễ dàng gì mà tha thứ cho ông Kim. Bản kế hoạch mua lại công ty Hoàng Kim đã có sẵn trong tay, anh đang tự hỏi người đàn ông xảo quyệt ấy sẽ cảm thấy thế nào khi tài sản quý giá nhất đời mình rốt cuộc lại thuộc về tay Kitta - công ty đối thủ truyền kiếp không đội trời chung.
Trên thương trường, đôi khi thất bại của kẻ này lại là hạnh phúc của người kia. Tin chủ tịch công ty Hoàng Kim bị bắt lan ra nhanh chóng, phủ đầy các mặt báo lớn nhỏ, có người sững sờ, có kẻ tiếc nuối và không thiếu người mừng rỡ trước thông tin chấn động này. Những công ty trước kia hợp tác, làm ăn với họ giờ cũng điêu đứng theo, họ nhanh chóng tìm cách kết thúc hợp đồng rồi chạy đi tìm một công ty khác thay thế, và hầu như tất cả đều tìm đến Kitta như một sự lựa chọn hoàn hảo. Bây giờ Hoàng Kim đang rơi vào tình cảnh ngàn cân treo sợi tóc, đứng trước bờ vực chỉ đợi để rơi xuống mà thôi. Cái kết cho một công ty kỳ cựu trong lĩnh vực thực phẩm dường như đã được định sẵn, giờ chỉ còn vấn đề thời gian. Đến lúc đó, công ty Kitta của cha con ông Quân sẽ nhanh chóng mua lại Hoàng Kim với giá hời và cứ thế chỉ cần đi từ từ cũng tiến lên được ngôi vị số 1 về các mặt hàng bánh kẹo trên thị trường Việt Nam.
Cô giúp việc lâu năm sắp bánh và trà lên bàn như thường lệ. Sau bữa ăn sáng cuối tuần có phần đơn giản, gia đình ông Quân lại thưởng thức một vài món bánh kẹo của công ty mình làm ra, hoạt động này diễn ra đều đặn từ tuần này qua tuần khác dần cũng có thể coi như là một nét truyền thống của gia đình. Dù là thế nhưng Đình Huy vẫn thấy đây giống như một nội quy của gia tộc cần được phá bỏ hơn là một truyền thống tốt đẹp. Ông Quân vẫn thường nhắc anh phải ăn để còn biết nó ngon dở chỗ nào mà cải tiến nhưng khẩu vị anh vốn không ưa với mùi bánh kẹo nên với anh chúng chỉ là những con sâu phá hoại hàm răng. Ba mẹ anh vì thế mà cũng bao lần tự thắc mắc sao thằng con mình lại có thể trở thành một CEO tài giỏi của một công ty chuyên sản xuất bánh kẹo dẫu sao đó không phải là lĩnh vực anh thật sự có đam mê.
"Thật lòng mà nói, về mẫu mã hay cả về chiến lược marketing, ta đều hơn hẳn Hoàng Kim nhưng chất lượng thì...chưa bao giờ bằng". Ông Quân chép miệng sau khi hớp một ngụm nhỏ trà xanh rồi quay sang nhìn đứa con trai, chờ đợi một câu trả lời.
"Chuyện hiển nhiên mười mấy năm nay rồi mà ba, vì ông ta có những bí quyết riêng, cả về khâu làm bánh kẹo cả về kinh doanh. Ông ta bỗng nhiên sụp đổ kể ra cũng là một điều đáng tiếc".
"Giá như ta có được bí quyết đó...".
Ông Quân bỏ lửng câu nói, khẽ vuốt nhẹ cằm mình như suy tính điều gì đó. Đình Huy thầm cười trong bụng khi nghĩ rằng ba mình lo kế mua công ty người ta chưa xong mà lại còn nghĩ thêm mưu đồ lấy cắp bí quyết của người ta. Hơn nữa, ông Kim cũng chẳng phải là người dễ dãi, có khi đến chết ông ta cũng chẳng tiết lộ bí mật ấy cho ai chứ nói gì đến việc đưa nó cho đối thủ của mình.
"Vậy còn cô gái đó, hai ba con ông nghĩ sao, suốt ngày nghĩ đến việc công ty này nọ mà mấy chuyện khác thì chẳng để tâm đến".
Sau một hồi chịu yên lặng để nghe chồng con bàn chuyện công việc, bà Yến bắt đầu tỏ vẻ khó chịu như bản tính bấy lâu nay của mình. Sau khi bị tai nạn xe hơi, bà không còn lo chuyện công ty nữa chỉ ở nhà nghỉ ngơi rồi chăm sóc chồng con. Vì thế, mỗi lần nghe bàn chuyện kinh doanh bà lại thấy chạnh lòng khi với đôi chân bị tật và tâm lý mất ổn định sau sự ra đi của con trai cả, bà chẳng thể nào góp sức cho công ty được nữa.
"Cô gái nào cơ mẹ?". Đình Huy ngạc nhiên hỏi lại.
Bà Yến ngán ngẩm: "Cô gái bánh bông lan làm nhân chứng giúp chúng ta vạch tội ông Kim đó, dù sao người ta cũng không sợ trả thù mà đứng ra giúp mình thì mình cũng nên đền đáp lại công ơn của người ta cho phải đạo lý".
"À, cô bé đó, bữa nay bận quá nên tôi cũng quên luôn, may mà bà nhớ". Ông Quân quay sang đứa con trai đang mặc áo vest để chuẩn bị ra ngoài: "Huy à, bữa nào rảnh con qua nhà cô bé đấy cảm ơn người ta rồi cho thêm một chút tiền, coi như chút lòng thành của nhà ta".
"Chuyện đó để trợ lý của con hay chú Minh làm là được rồi mà ba, con bận lắm". Đình Huy chẳng có vẻ gì bận tâm đến câu chuyện trả ơn mà ba mẹ anh đang nói. Điều ấy làm bà Yến có chút không hài lòng, bà gắng lê chân thật nhanh vào phòng rồi lấy ra một phong bì và tờ giấy gì đó.
"Đây là thông tin của con bé, tiền cũng chuẩn bị sẵn rồi đây, anh đích thân đi cho tôi còn được ngủ ngon, người gì đâu mà có mỗi cái chuyện này cũng không làm không xong".
Thái độ ép buộc của mẹ và cái liếc mắt hàm ý của ba làm Đình Huy phải miễn cưỡng nhận lấy phong bì và tờ giấy có dán ảnh một cô gái trẻ cỡ đôi mươi và vài nét chữ nguệch ngoạc. Anh lướt mắt qua rồi ngay tức khắc gập chúng nhét vào túi.
"Con biết rồi, con có việc phải ra ngoài chút đây".
Không kịp chờ phản ứng của ba mẹ, Đình Huy đã vội vàng lấy chìa khóa rồi chạy liền ra gara lấy xe, anh mà chần chừ thêm chút nữa là lại phải nghe một tràng ca thán của bà Yến. Lái xe ra cổng, hương ngọc lan nhè nhẹ phả vào không khí, mùi nhang khói cũng thế mà loãng bớt đi, anh thấy gánh nặng trong mình dần dần dãn mở...
***
Trời hôm nay trong xanh là thế, từng gợn mây trắng mỏng tang tình tứ đung đưa giữa khoảng trời rộng lớn. Gió cũng nhẹ nhàng thổi khẽ xuyên qua khe cửa kính lướt nhẹ trên khuôn mặt trắng xanh xao. Một ngày đẹp lạ thường thế này mà Hoài Thư chỉ có thể dựa đầu vào cửa sổ xe buýt như một kẻ lang thang chán đời chẳng biết dựa vào đâu. Ngày trước cô tự hào về bản thân mình nhiều lắm, cô nghĩ mình có tài năng, có gia thế, có tiền và sau này có thể kiếm được thật nhiều tiền, vì thế cô chưa bao giờ phải cúi đầu trước bất kỳ ai và cũng chưa từng lung lay trước bất kỳ lời xỉa xói nào. Đơn giản cô nghĩ những lời nói xấu xa mà bắt nguồn từ những người không giỏi bằng cô thì chẳng có chút giá trị nào. Thế mà hôm nay, vào cái ngày thời tiết hiền hòa hiếm thấy ở cái thành phố đông dân chật chội này, niềm tự hào của cô đã vấy bùn trở thành một đống nhục nhã đen ngòm bẩn thỉu trong con mắt của người cô đã từng lấy làm hình tượng để ngưỡng mộ và tôn thờ.
“Con hy vọng chú sẽ cùng con vực dậy Hoàng Kim, chú sẽ giúp con chứ ạ?”.
Người đàn ông ngồi đối diện không tỏ bất ngờ trước lời đề nghị, hay nói đúng hơn là lời thỉnh cầu từ cô cháu gái của người bạn thân đang bị giam trong tù. Sáng nay khi nhận được tin nhắn hẹn gặp đột xuất của Hoài Thư, ông Hiếu đã đoán ra cô muốn gặp ông để làm gì. Ông chỉ ngạc nhiên vì Hoài Thư khác xưa nhiều quá, lần cuối gặp ông gặp Hoài Thư, cô chỉ là đứa trẻ 14 tuổi vô tư, trong sáng với một vài tham vọng muốn hơn người như bao đứa trẻ được sinh ra trong giàu sang khác. Bây giờ, cô đã lớn, đã già dặn và biết lo nghĩ hơn, ngay cả lời thỉnh cầu được phát ra cũng đanh thép như chứa hàng vạn sự quyết tâm trong đó.
“Ta biết giúp con thế nào đây, tình thế Hoàng Kim bây giờ không còn đường thoát rồi, Hoàng Kim ra nỗng nỗi này, ta và các cổ đông khác đều bị thiệt hại không nhỏ, giờ ai cũng chỉ muốn cho mình một con đường lui thôi con gái”.
Ông Hiếu cố tránh ánh mắt của Hoài Thư đang dần hiện lên từng dòng mạch máu của sự hẫng hụt, bàn tay ông khuấy đều ly cà phê trước mặt một cách chập chạm và thong dong theo một quỹ đạo duy nhất.
“Con sẽ cố hết sức, chỉ cần chú giúp con thôi, con tin là…”
“Dường như con đang ảo tưởng điều gì phải không con gái”.
Người đàn ông trung niên lạnh lùng cắt ngang câu nói của Hoài Thư, ông thậm chí còn chẳng để ý rằng câu nhờ vả kia được cô cháu gái nói ra bằng một giọng trầm mang một chút thảm thương. “Ta nghĩ con nên nghĩ thực tế đi, tại sao ta phải tin vào con, con chẳng là gì cả, đống kiến thức con được học kia chẳng có giá trị gì với một công ty đã làm ăn thua lỗ nhiều năm và chuẩn bị phá sản đâu” – Ông cười khẩy “Du học Mỹ thì có gì to tát chứ, ta nghĩ con nên nghĩ đến việc tài sản hiện tại của gia đình mình có đủ trả món nợ do ba con để lại không hơn là cứ ngồi trên mây như thế này”.
Đồng tử của Hoài Thư co lại, ông Hiếu không đọc được gì qua cái nhìn vô hồn ấy của cô dành cho ông khi cô đột nhiên đứng dậy quay lưng bỏ đi khi ly nước táo còn chưa kịp mang ra. Nhưng ông đoán mấy lời lẽ sỉ nhục khinh thường được phủ lên lớp khuyên răn dạy đời đó của ông sẽ làm con bé kiêu ngạo ấy chẳng được dễ chịu gì. Còn ông thì thấy hài lòng mãn nguyện sau khi đã dội một gáo nước lạnh vào cái hy vọng ngây thơ đến tội nghiệp của một con cừu non trẻ vừa mới bước vào đời.
Nơi nào có nắng đẹp, người ta sẽ thi nhau tới sưởi ấm. Nơi nào có mưa giông, người ta phải vội vã tránh đi. Lẽ nào ở đời là vậy, kể cả là bạn bè, người thân thiết thì cũng bỏ mặc nhau lúc hoạn nạn hay sao? Hoài Thư thấy buồn cho cuộc đời của ba mình, ông hay giúp đỡ người khác, bạn bè có khó khăn ông cũng không ngại ngần mà sẻ chia như đó là trách nhiệm của chính mình. Thư nghĩ ông ngốc thật, việc gì ông phải làm thế khi bây giờ lúc cuộc đời ông gặp phải biến cố thì tất cả đều quay lưng như một lẽ sống hiển nhiên ở đời. Sáng nay, Hoài Thư hẹn gặp rất nhiều người là bạn của ba cô nhưng tất cả đều từ chối, người cô hy vọng nhiều nhất cũng là người duy nhất chịu gặp cô, nhưng rồi cuối cùng ông Hiếu cũng chỉ dành tặng cô một nụ cười khinh bỉ trên khuôn mặt đầy vẻ hiền hậu mà thôi. Nhưng giờ thì biết trách ai đây, trách cô bất tài hay trách ba cô đã quá dễ dãi tin người?
Chiếc xe buýt cứ thế chạy đi trên mặt đường bằng phẳng, Hoài Thư chẳng biết trạm mình cần dừng lại là ở đâu vì đây là lần đầu cô đi xe buýt ở Việt Nam, cô không biết đường và cũng chưa hề tra cứu bản đồ trước khi bắt đại một chiếc xe mà số hiệu cô còn chẳng nhớ. “Thế nào thì cũng về được tới nhà thôi”, cô thầm nhủ với chính mình khi bước xuống một trạm chờ xa lạ ở một tuyến đường như chưa bao giờ đi qua. Cô cứ ngồi lỳ ở đó, không có ý định bắt thêm một chiếc xe nào, giá như được phép gục ngã, cô sẽ tự cho mình được ngả người xuống trên những thanh sắt nóng ran vì nắng ở trạm chờ này, mặc kệ tất cả sự đời đang bị cuốn trôi đi.
***
"Chuyện tôi nhờ ông làm đến đâu rồi, không còn cản trở gì chứ?", chàng trai trẻ vẫn như mọi khi, vào thẳng vẫn đề không hề do dự làm người đàn ông gần gấp đôi tuổi anh phía đối diện chưa lần nào thích ứng kịp.
"Tất nhiên, cậu cứ tin ở tôi, các cổ đông khác đều muốn bán Hoàng Kim cho bên anh, kể cả lão già kia được ra tù cũng chẳng làm gì được".
Nghe người thân cận của ông Kim nói tự tin đến vậy, người con trai kia cảm thấy yên tâm phần nào. Vốn là người sòng phẳng, anh không quên nói về thỏa thuận giữa hai bên:
"Nếu ông giúp tôi nhanh chóng có được thứ tôi cần, chắc chắn tôi sẽ cho ông một vị trí tốt ở Kitta".
"Việc mua lại Hoàng Kim thì không khó, nhưng chuyện kia thì e là....", người đàn ông lớn tuổi dè chừng, những ngón tay gõ nhè nhẹ lên bàn theo một nhịp điệu chậm rãi.
"Không sao, tôi biết là khó, nhưng nếu làm được thì phần thưởng cho ông sẽ không hề nhỏ. Tôi nổi tiếng là người rất biết giữ lời, chắc ông cũng biết điều đó".
"Haha, tất nhiên rồi, tôi sẽ cố gắng hết sức", ông cười nhạt thếch, dù là người đã già đời nhưng đứng trước chàng trai trẻ đầy tham vọng kia ông cảm thấy mình có phần lu mờ và đôi phần áp lực.
"Cậu biết ông Kim có cô con gái học ở bên Mỹ vừa mới về chứ. nó có ý định muốn khôi phục lại Hoàng Kim đó, nhưng cậu yên tâm, con bé đó không có quyền hành gì với công ty cả nên rốt cuộc cũng chẳng làm ăn gì được”.
"Ông Kim có con gái ư?", chàng trai không giấu nổi sự ngạc nhiên trước một sự thật vẫn tồn tại bấy lâu nay. Nhưng rồi vẻ mặt anh lại trở về trạng thái thản nhiên vốn có: "Tôi không cần biết có những cản trở nào, chỉ cần biết điều mà ông cần làm cho tôi thôi". Anh nhấn mạnh vào kết quả, chi tiết con gái của ông Kim chỉ lướt qua nhanh bộ não anh chứ không lưu lại bất kỳ điều gì khác. Dường như với anh phụ nữ chưa bao giờ có thể xứng làm đối thủ ngăn anh làm những gì mình muốn. Phía bên kia, người đàn ông trung niên cũng tự cảm thấy mãn nguyện với những gì mình làm được cho tới lúc này, sau sự sụp đổ của Hoàng Kim ông vẫn có thể hô mưa gọi gió ở một nơi thú vị khác. "Ông Kim à, có trách hãy trách cuộc đời ông xui xẻo chứ đừng trách tôi phụ tình bạc nghĩa". Nụ cười thâm hiểm nở trên hai đôi môi kiêu hãnh đầy vẻ hài lòng, trên bàn một ly táo ép vẫn còn nguyên vẹn bên cạnh hai ly cà phê đen chỉ còn những viên đá chỏng chơ chờ được tan ra…
Tin tức cập nhật 24h Tin hót mới nóng sốc độc lạ cập nhật liên tục từng giây
